Tôi bị cái bệnh lệch tinh hoàn, bên to, bên nhỏ, và vì thế nên nó kéo cả người tôi lệch theo, khiến việc đi lại, sinh hoạt rất khó khăn, bất tiện. Tôi đã tới nhiều bệnh viện, và sau khi khám, các bác sĩ đều chỉ định mổ. Tôi đồng ý. Đúng ngày hẹn, tôi đến, nằm lên giường mổ, bác sĩ gây mê, và tôi thiếp đi. Tỉnh dậy, tưởng là đã xong, ai ngờ, bác sĩ bảo không thể mổ được. Lý do là bởi dù toàn thân đã hôn mê, tê liệt, nhưng riêng cái chỗ đó của tôi nó vẫn không liệt, mà cứ ngọ nguậy, ngẩng lên cụp xuống, quay ngang quay ngửa các kiểu. Nếu bác sĩ vẫn cố tình làm thì khả năng cắt phải thứ không nên cắt trong quá trình mổ là rất cao.
Thất bại trong việc can thiệp bằng y học hiện đại, tôi đành tìm đến các nhà thuốc đông y. Thầy đông y khám xong thì cũng lắc đầu bảo rằng chỗ họ chỉ có thuốc uống cho cái hòn đó to lên, hoặc nhỏ đi, chứ còn thuốc mà uống để một hòn to lên còn hòn kia nhỏ đi thì họ chưa tìm ra.
Có người mách tôi cách chữa mẹo là lấy dây buộc vào bên hòn to rồi vòng dây vắt lên vai; lại có người khuyên nên lấy viên gạch buộc vào bên nhỏ cho cân… Tất nhiên là tất cả những cách ấy đều không ổn.
Đang lúc chán nản, tuyệt vọng, thì tôi nghe được thông tin về khả năng chữa bệnh thần kỳ của cô lang Giẫm. Tôi quyết định tìm đến cô. Thôi thì: “Có bệnh phải vái tứ phương. Biết đâu trời độ, trời thương thân mình”.
Còn cách cả cây số nữa mới tới nhà cô lang, nhưng đã thấy nhiều người đi lại, đứng ngồi ngổn ngang, ô tô xếp thành hàng, hai bên đường san sát những nhà trọ, những quán cơm, những dịch vụ đi kèm, khiến tôi có cảm giác rằng quanh đây hẳn phải có một khu công nghiệp đồ sộ với quy mô hàng chục ngàn công nhân, hoặc không cũng phải năm bảy trường đại học hoành tráng, sinh viên nhung nhúc...
Bước vào nhà cô lang Giẫm, một cảnh tượng khá lạ lẫm hiện ra trước mắt tôi: cả một cái sân rộng nằm la liệt những người không mặc áo, quần tụt quá nửa mông, trắng phau như lợn vừa cạo lông. Cô lang đi từ đầu đến cuối sân, giẫm lên vai, lên lưng từng người, hệt như kiểu bà con nông dân đi giẫm cỏ ngoài đồng…
Đợi nửa ngày vất vả, mỏi mệt, rồi cũng tới lượt tôi được giẫm. Tôi hào hứng cởi áo, tụt quần, nằm ra chờ đợi cô lang. Ở đầu hàng, cách chỗ tôi một đoạn, là một nữ sinh tầm mười sáu, mười bảy tuổi gì đó, cũng tới đây khám. Nhưng chắc vì xấu hổ nên vẫn ngập ngừng chưa muốn cởi quần áo. Cô lang Giẫm thấy vậy thì giọng có vẻ không vui:
- Dạ! Cháu bị lệch đốt sống đít ạ!
- Vậy có định chữa không? Sao còn chưa cởi quần áo ra?
Nữ sinh nghe thế thì cuống quýt ngồi dậy, run rẩy lần cởi từng cúc áo. Đám đàn ông, cả đang nằm, cả đang ngồi xung quanh sân đều há hốc mồm, hồi hộp, nín thở đợi chờ. Và sự chờ đợi đã được đền đáp xứng đáng: khi những lớp áo mẹ, áo con trên người cô nữ sinh được trút ra trơn trụi, rồi những lớp quần trong quần ngoài được kéo xuống ngang mông, thì cả một kiệt tác thiên nhiên mơn mởn đã hiện ra, những thứ mà tưởng chỉ thấy trên ảnh, trên mạng, trên Phây, thì nay đã có tại đây, giữa ban ngày, nơi thanh thiên bạch nhật. Nữ sinh ấy cởi đồ và tụt quần xong thì đầu cúi rạp, hai chân quỳ xuống chiếu, mông chổng lên. Cô lang Giẫm bực mình quá, lại quát:
- Nằm thẳng xuống như mọi người kìa! Ai bảo chổng mông vậy hả? Cứ chổng vậy bảo sao chả lệch đốt sống đít!
Nữ sinh lại ngoan ngoãn như con mèo, duỗi đôi chân ngọc ngà, nằm thẳng xuống. Dù đang nằm sấp, nhưng tôi vẫn ngoái đầu lên xem được cảnh đó từ đầu đến cuối, và giờ người tôi vẫn đang rạo rực, toàn thân nóng hổi. Tôi thấy cơ thể mình hình như bị đẩy lên cao hơn, chênh vênh, nghiêng bên này, ngả bên kia. Có lẽ tôi đang nằm đè lên một cái vỏ chai bia ai uống xong vứt lung tung thì phải, dù rõ ràng là lúc đầu nằm xuống tôi không hề thấy cái vỏ bia đó.
0 nhận xét Blogger 0 Facebook
Post a Comment